Điếm vườn bàn ân nghĩa

Đồng Phụng Việt

 006

Hóa ra chuyện kêu gọi bảo vệ Nhà nước XHCN để “bảo vệ sổ hưu cho những người đang hưởng chế độ hưu và bảo vệ sổ hưu cho những người tương lai sẽ hưởng sổ hưu” của Đại tá được dán nhiều nhãn “Phó Gíáo sư –Tiến sĩ – Nhà giáo Ưu tú – Giảng viên Học viện Chính trị, Bộ Quốc phòng” Trần Đăng Thanh, làm nhiều người phẫn nộ hơn mình tưởng. 

Trong số này có cả bác Nguyễn Quang Lập. Bác Lập mới post entry “Khổ thân Tổ quốc XHCN” trên blog “Quê Choa”. Đọc xong, mình muốn thưa với bác Lập vài điều.

Trên đời này không có cái gọi là “Tổ quốc XHCN” chỉ có “Nhà nước XHCN” thôi. Không trước thì sau, chẳng sớm thì muộn, “Nhà nước XHCN” sẽ tiêu vong như nhiều thể chế chính trị khác đã ra ma trong quá trình tiến hóa của nhân loại. Đó là quy luật, chẳng ai cưỡng được quy luật cả. Còn Tổ quốc của chúng ta thì cả mình lẫn bác Lập và mọi người phải ráng mà bảo vệ sự trường tồn của nó thôi! Mình tin một người như bác Lập dư sức phân biệt “Nhà nước XHCN” và “Tổ quốc” khác nhau ra sao nhưng nghe Đảng đánh đồng “Nhà nước XHCN” với “Tổ quốc” mãi rồi thành quen nên đôi lúc lịu lưỡi, nói lộn thành “Tổ quốc XHCN”! Chẳng riêng bác Lập, mình cũng có lúc như vậy!

Ngặt ở chỗ, không giống như mình, bác Lập và nhiều người khác (khi biết mình sai thì ráng sửa, biết nói lộn thì xin lỗi và nói lại cho rõ), xứ mình có nhiều “thằng”, nhiều “con” (xin lỗi vì lối gọi thô lỗ này nhưng vốn liếng tiếng mẹ đẻ có hạn, mình không tìm được đại từ nhân xưng nào chính xác hơn để diễn đạt ý mình), trước bàn dân thiên hạ vẫn nói láo dẻo quẹo, tỉnh bơ, không hề biết ngượng.

Thiệt ra, xứ nào cũng có những “thằng”, những “con” như vậy nhưng ở xứ mình, chuyện đó trở thành bi kịch cho cả xứ sở vì những “thằng”, những “con” đó đã ngu, còn láo, lại có quyền sinh sát trong tay, định đoạt mọi chuyện.

Người Việt mình hay dùng từ “điếm” để chỉ những kẻ lừa gạt người khác nhằm trục lợi. Tuy nhiên “điếm” có nhiều loại. Nếu mình không lầm, việc phân loại “điếm” thường dựa vào “tri thức, khả năng tư duy, trình độ… lừa đảo”. Đứng đầu hình như là “trí thức lưu manh”, kế đó là “điếm qúy tộc”, “điếm hạng sang”, rồi tới “điếm hạng xoàng”… Riêng dân Nam bộ còn một từ khác để chỉ thứ “điếm” mạt hạng, ai cũng biết là “điếm”, nên làm “điếm” mà chẳng gạt được ai, đó là… “điếm vườn”.

Theo lối phân loại này, có thể xếp những “thằng”, những “con” mở miệng ra là nói láo, nhưng nói láo rất ngu, chẳng gạt được ai ở xứ mình vào hạng “điếm vườn”.

Bác bức xúc vì tay Đại tá Trần Đăng Thanh bảo rằng, làm gì thì làm, không được “vong ân bội nghĩa” với Trung Quốc, rõ ràng là không sai nhưng trách làm chi, tranh luận làm gì cho hao hơi, tổn sức, khi tay đại tá đó và nhiều tay khác, kể cả đám lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Chính phủ đều thuộc loại nhai lại (ăn xong, ụa ra, nhai tiếp, nuốt lại theo bản năng).

Vì cái “sổ hưu” và cả vì ưu thế có quyền sinh sát, định đoạt mọi chuyện, đám này đâu thèm quan tâm đến tính hợp lý, khả năng thuyết phục của luận điệu. Nếu thực sự thuộc loại thủy chung, “có trước, có sau”, nghĩ tới “ân nghĩa” thì theo logic, trước tiên, họ phải nghĩ tới chuyện “đền ơn” tiền nhân, “báo đáp” khát vọng “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, văn minh” mà vì nó cả triệu người bỏ mạng trong các cuộc chiến từ 1954-1975, bảo vệ biên giới phía Tây Nam, bảo vệ biên giới phía Bắc chống chủ nghĩa bá quyền của Trung Quốc chứ. Tại sao họ không làm mà chỉ quan tâm tới chuyện ghi nhớ công ơn Trung Quốc, ráng giữ để không trở thành “vong ân, bội nghĩa” với đám đã dạy cho họ không chỉ một mà rất nhiều bài học? Đảng Cộng sản Trung Quốc có phải là ông cố nội của họ không? Câu trả lời chắc chắn là không! Họ nói láo chỉ để giữ cái gọi là “ổn định chính trị”, sâu xa hơn là đừng để mất “sổ hưu”. Có ai tin họ không? Mình tin là không. Họ biết điều đó không? Mình tin là có. Vậy tại sao họ không nói kiểu khác, sang hơn? Mình nghĩ là họ cũng muốn nhưng nghĩ không ra vì họ là… “điếm vườn”. Sức nghĩ, khả năng tư duy của họ chỉ tới đó thôi.

Xét cho đến cùng xã hội đảo điên, nhân tâm ly tán cũng vì “Điếm vườn” làm cha! Có thể cũng tại vậy, cách nay cả chục năm, Bùi Chí Vinh – một gã thuộc giới văn nghệ sĩ nhà bác – đã từng than: Ta sinh ra nhằm buổi nhiễu nhương. Bất lương bàn luận chuyện hiền lương…

 19/12/2012

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s